Tôi và con gái ra đi trắng tay, có 1 người chồng quá thông minh và túc trí đa mưu thì mọi tài sản trong suốt giai đoạn tầm thường sống có tôi anh đều để tên bố mẹ mình.

 

Hình minh họa

Tôi 28 tuổi, sở hữu 2 con trai gái đủ cả. hiền thê chồng đang trong suốt công đoạn làm cho thủ tục ly hôn. Tôi rất trống rỗng, tắt thở thăng bằng trong cuộc sống, không biết con đường phía trước là gì. Tôi xuất hiện trong suốt một gia đình thường ngày, là con út, từ ốm đã thu được tất cả thiết bị thấp xinh xắn nhất của gia đình. Lên cấp 3, tôi học trường chuyên tỉnh, đỗ đại học. Học hoàn thành tôi lấy chồng sắp nhà, ai cũng nghĩ số tôi sướng. Tôi sinh 2 con ngay lập tức nhau, bỏ qua rộng rãi thời cơ việc làm cho. lúc con gái được 1 tuổi, tôi cũng xin được việc hành chính văn phòng. hiền thê chồng tôi sống ko hạnh phúc, chồng ko yêu tôi, giờ chúng tôi trong suốt quá trình ly hôn.

Tôi và con gái về nhà bố mẹ đẻ tôi ở gần nửa năm nay rồi. Hàng ngày tôi đi khiến cả đi và về gần 80km. Nỗi vất vả về thể chất cũng không làm cho tôi vơi bớt nỗi khổ về ý thức, vừa nhớ nam nhi, vừa thương cả 2 đứa con thiếu tình cảm của bố mẹ. Còn 1 lý vì hành tội tinh thần tôi nữa là chồng sống quá vui vẻ, anh sống trong suốt căn nhà 5 tầng cư trú Hà Nội, hàng tháng kiếm được 70 tới 100 triệu. Tôi và con gái ra đi trắng tay, có một người chồng quá hợp lý và túc trí đa mưu thì tất cả của cải trong giai đoạn thông thường sống với tôi anh đều để tên ba má mình.

Tôi ko muốn đề cập rộng rãi về người chồng đáng sợ đấy, chỉ biết tim mình rất khổ sở khi nghĩ về anh, người đại trượng phu khiến cho chồng mình sắp 6 năm trải qua. Từ lúc con gái theo tôi về nhà ông bà ngoại, anh chẳng hề cho con đồng nào. đàn ông trú ngụ với bố, nhớ con tôi vẫn đón con về chơi mang em. Tôi tự ứng dụng phổ biến liệu pháp để tinh thần mình dịu lại, luôn tự răn nên buông bỏ nhưng mà vẫn không thể giảm thiểu khỏi trải nghiệm tồi tệ. Là người được nhận hầu hết sự phải chăng xinh của gia đình từ nhỏ, được kỳ vọng đa số nhưng nay tôi lại là gánh nặng của cha mẹ, của Các bạn. Mẹ bởi nghĩ chuyện của tôi mà suy sụp đi hầu hết. Hàng ngày tôi đi làm gần xa 100 cây số chỉ do một động lực độc nhất là con gái nhỏ xíu. đôi khi nghĩ tới chồng và gia đình nhà chồng tôi không thở nổi bởi vì uất nhưng lại ấp ủ con thơ vào lòng cho dịu đi. những ngày vừa qua, tôi cảm ngắm nhìn mỏi mệt siêu, chỉ muốn nằm 1 chỗ, ngủ 1 giấc dài không bao hiện nay thức giấc dậy. Tôi buộc phải khiến sao để vượt qua cú sốc này đây? Tôi cảm chứng kiến mình rời rã, thuyệt vọng.