Nhờ vả, xin xỏ, gửi gắm là nỗi khổ của người coi thi, chấm thi!

giáo viên toán: https://giasuviet.net.vn/gia-su-mon/gia-su-mon-toan/

Thầy N.V.H, bạn tôi, một thầy cô giáo THPT của trường thị xã ở tỉnh Quảng Ngãi cho biết: “Cứ mỗi lần đến mùa coi thi, chấm thi Tốt nghiệp THPT, tuyển sinh vào lớp 10, nhà tôi có nhiều người bà con, bạn bè đến đặt vấn đề nhờ gửi cháu con.

Họ nghĩ người trong ngành, trong trường, việc lo lót, chạy chọt cho đỗ tốt nghiệp, vào được lớp 10 như ý nguyện thì có khó gì đâu, đều nằm trong tầm tay.

Để khỏi phật lòng họ, tôi thường nhận lời đại khái hoặc nói “nước đôi” nếu gặp được những đồng nghiệp quen biết về coi thi, chấm thi trường đó, phòng kia sẽ “giúp đỡ” cho. Đến mùa thi, tôi rất không thấy khỏe mạnh, khổ tâm về chuyện bà con, bạn bè nhờ, gửi… thi cử”.

Kỳ thi quốc gia 2015: ước muốn "thấu tình đạt lý" của người trong cuộc

(GDVN) – Việc đánh giá, cho điểm học sinh lớp 12, nhiều cán bộ điều hành giáo dục và thầy, thầy cô giáo đang đứng lớp có chung những băn khoăn, lo ngại…

khi mà đó, thầy L.T, hiệu trưởng một trường THPT lừng danh nghiêm chỉnh khác, không bao giờ hài lòng chuyện gửi gắm “gà”…

Trước và trong mấy ngày thi tốt nghiệp THPT, tuyển sinh vào lớp 10, thầy thường trốn biệt, không về nhà, điện thoại luôn ở chế độ tắt nguồn, không nghe.

giả thử bà con, người nhà cố tình gặp nhờ cậy, thầy cũng thẳng cánh từ khước.

Nhờ tính thẳng thắn, nghiêm chỉnh của thầy nên các kỳ thi diễn ra ở Hội đồng thi trường thầy rất trang nghiêm, không có chuyện gửi gắm, “gà”, thí sinh nào vi phạm quy chế thì lập biên bản tức thì.

Thầy từng chia sẻ: “Cũng chính vì nghiêm túc, con cháu chẳng được nhờ vả gì nên nhiều người bà con thảng hoặc khi tới chơi nhà trong những ngày lễ Tết.

Về quê ăn giỗ, thấy tôi, bà con cứ lơ lơ, hạn chế mặt. Có người anh trong họ, trong người có ít men vào, nhắc thẳng vào mặt tôi: làm cho đến chức hiệu trưởng mà con cháu, bà con chẳng cầu cạnh, nhờ vả được cái gì, thật vô trò trống, đừng về đây ăn giỗ nữa… Lắm lúc tôi cảm thấy rất buồn về “nạn” nhờ vả của bà con, người thân của mình”.

quý khách biết vẫn còn…ít lắm

Song cũng có diện một số cán bộ quản lý, gia sư, tới mùa thi lại thích người ta tiến thoái, nên rất nhiệt thành, sốt sắng với chuyện gửi gắm cháu, con, “gà”…

Mấy ngày thi, liên tục gọi smartphone, mời rủ, í ới đồng nghiệp đi uống nước, ăn nhậu… Thấy số dế yêu reo lên vào thời khắc thi cử, biết ngay là có chuyện… giúp con, giúp cháu.

Người này gửi người kia, người kia gửi người khác, thành một con đường dây chuyền rất dài.

Anh, chị em là chỗ đồng nghiệp, thân quen, thường xuyên gặp mặt nhau, dễ thường chối từ được ư? Khó lắm.

Lần này, trường hợp đó, mình giúp họ, lần sau, đến con cháu mình, mình gửi, họ phải giúp lại mình.

kể cũng lạ, có người, năm nào cũng có năm bảy trường hợp con cháu cần trợ giúp. Cháu con đâu mà đông thế không biết?

Có nhiều người lợi dụng quan hệ đồng nghiệp, lòng tốt của quý khách người dạy học để đạt mục đích riêng cho mình…

Trong một phòng thi, có con cháu, có “ gửi gắm” thì không thể nào có khái niệm nghiêm chỉnh, công bằng.

trợ giúp, chỉ bài, dễ dãi cho thí sinh A, thí sinh B, đương nhiên phải lo chỉ bài, dễ dãi cho cả phòng thi.

chẳng hạn không biết cách xử lý cho êm đẹp, thí sinh khác không làm bài được, nổi đóa lên kiện tụng, cáo giác giám thị thì rách việc…

Không chỉ phổ thông, đến bậc đại học, cao đẳng hiện giờ cũng đâu thiếu chuyện gửi gắm, nhờ cậy. bao lăm vụ, các con phố dây chạy điểm, chạy vào đại học… bị phát giác, chẳng qua chỉ là một phần nổi của tảng băng.

Thầy nghiêm, trò trung thực và tự trọng thì lo gì bị động thi cử

(GDVN) – tiêu cực trong thi tốt nghiệp càng ngày càng khủng khiếp, tràn lan, vượt ra mọi rào chắn, quy định, làm cho nhiều giáo viên máu nóng với nghề chán nản, không vui.

Ngoài việc thi cử, nhiều đồng nghiệp, nặng tình bà con… còn phải đảm nhận chuyện điểm số, lên lớp cho đám con cháu phía nội, phía ngoại, phía vợ, phía chồng…

Trước vấn nạn xin xỏ, gửi gắm của bố mẹ học sinh, bà con, nhiều đồng nghiệp, người dạy học chúng tôi chỉ còn cách mong sao đến mùa thi được cấp trên điều động đi khiến công việc coi thi, chấm thi thật xa, trường lớp mình dạy không có thành phần con cháu, bà con học hành quá tệ…

bố mẹ các bạn học sinh nào sinh con ra và nuôi con lớn khôn, đều mong chờ con cái mình ngoan ngoãn, học hành tấn tới, thành đạt. Song, thực tại, đâu phải người nào cũng được thoả mãn về con cái. Bởi lẽ, con đường học vấn đầy gian nan, khó nhọc, có em học được, có em học không được, có em thi hỏng, có em đỗ đạt rất cao. Đấy là lẽ thường tình.

Nhưng thật khổ, cho nhiều ông bố, bà mẹ, tuy biết rất rõ con mình học dở, học yếu, không điều kiện lên lớp, không thi được tốt nghiệp, chẳng thể thi tuyển sinh vào lớp 10 ở trường điểm được mà vẫn cố “níu kéo” bằng đủ cách, nào xin xỏ, nhờ vả cô giáo, giảng đường.

ví thử chiếu cố cho lên lớp, cho đậu thì phấn khởi, hân hoan, giả như không được, không cho, thì bố mẹ các em học trò quay lại nói xấu, tung tin, cáo giác giáo viên đủ điều.

Cái thói xin xỏ, lo lót của bố mẹ học sinh lo cho con cái, cũng đang là thứ “bệnh dịch” hiểm nguy của ngành nghề giáo dục. ai bảo, nghề dạy học là nghề nhàn, ít va chạm?

Nỗi khổ của người thầy bữa nay về nạn xin xỏ, gửi gắm ấy bao giờ vơi và không còn nữa giữa thời cuộc phức tạp, có nhiều cám dỗ?

======>>>> Xem thêm:

http://lamdep24h.edu.vn/gia-su-mon-toan-gioi-nhat-gia-re-tai-ha-noi/

Nguồn: Tổng hợp trên mạng